"Đi câu biến số" là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo "thăm hỏi" Iran Tâm Anh | 12/01/

Thảo luận trong 'Rao vặt mua bán tổng hợp' bắt đầu bởi thuanvu86, 12/1/19 lúc 08:54.

  1. thuanvu86

    thuanvu86 New Member

    1. Điểm chung ấy là gì?

    Ở bàn thắng mở tỷ số, đành rằng đường chọc khe của Quang Hải là quá tinh tế, đành rằng pha di chuyển phá bẫy việt vị của Công Phượng là đầy đẳng cấp, nhưng nếu hậu vệ của Iraq không lúng túng tự đưa bóng vào lưới nhà, thì có lẽ bàn thắng ấy đã khó lòng mà đến.

    Ở bàn cân bằng tỷ số 1-1, đành rằng cú đi bóng vặn sườn Quế Ngọc Hải, để rồi tung chân phải sút tung lưới Đặng Văn Lâm của tiền đạo số 10 bên phía Iraq là cực kỳ lạnh lùng và "sát thủ", nhưng nếu bóng trong chân Duy Mạnh được đẩy nhanh một chạm cho Quế Ngọc Hải như thường lệ, không để cho cầu thủ số 10 đội bạn cướp được, thì sẽ chẳng bao giờ có bàn thắng ấy.

    Bàn thắng của Công Phượng nâng tỷ số lên 2-1, pha sút bóng chân trái của Trọng Hoàng không quá nguy hiểm, và nếu bóng từ tay thủ thành Iraq văng ra đến chân một trong 4 cầu thủ đối phương dàn hàng ngang trước khung thành, thay vì "trước mũi" tiền đạo HAGL, thì bàn thắng ấy cũng khó lòng mà đến.
    Bàn gỡ hòa 2-2, dẫu cho Bùi Tiến Dũng đã giật mình khi "bỏ quên" cầu thủ Iraq lẻn xuống sau lưng, thì phản xạ của Đặng Văn Lâm là cực kỳ xuất sắc. Chỉ có điều nếu trung vệ của Viettel không mất đà bò lồm cồm trước mặt thủ thành Đặng Văn Lâm, để bóng đến chân số 11 của đội bàn, thì đấy chỉ dừng ở một pha cứu thua xuất thần, chứ chẳng thể thành bàn thắng.

    Và ở bàn thắng quyết định trận đấu từ pha đá phạt "thần sầu" của Ali Adnan, tình huống trước khi Hồng Duy phạm lỗi, có trời mới tính được làm sao để quả bóng cầu thủ Iraq tạt vào lại trúng người Hùng Dũng, văng ra đúng chân một cầu thủ đối phương khác, dẫn đến pha đi bóng ngay trước vòng cấm địa, khiến Hồng Duy phạm lỗi.

    Dĩ nhiên, với một chữ "nếu", người ta có thể nhét lọt cả Paris vào một cái chai, và trong bóng đá thì không nên có từ "nếu", song ở đây, điều đáng nói là ở cả 3 bàn thắng của Iraq, cũng như 2 bàn thắng của thầy trò HLV Park Hang Seo, đểm chung là không có bàn thắng nào đến theo kiểu "không thể cưỡng nổi", là một pha dàn xếp chuẩn chỉ, khiến đối phương bất lực chấp nhận bàn thua.

    [​IMG]
    Một trận đấu như thế, là một trận đấu đầy rẫy những "biến số", với những tình huống khá bất ngờ tạo nên bàn thắng, thậm chí quyết định số phận của trận đấu. Dĩ nhiên, yếu tố chuyên môn vẫn quyết định phần nhiều, nhưng những sai sót của đội nhận bàn thua, và sự may mắn của đội ghi bàn thắng cũng quyết định không ít.

    Dưới thời HLV Park Hang-seo, khi đối đầu với những đội bóng mạnh, không ít lần các học trò của ông là "thủ phạm", cũng như nạn nhân của những tình huống "biến số", "sai số" như thế. Xem thêm: w88vn
     

Chia sẻ trang này